Tại sao tôi làm podcast?
Tôi làm podcast cho chính tôi nghe. Đó là lý do khiến tôi bắt tay vào việc thu âm và tải nó lên mạng.
Ý tưởng gì khiến tôi bắt đầu nói chuyện một mình và tải lên mạng?
Tôi là một người ham chạy bộ, cũng không hẳn là nhiều nhưng tôi vẫn muốn chạy vào những lúc không lười. Chạy bộ là môn thể thao không tốn quá nhiều chi phí nếu không tham gia các giải, có thể thực hiện một mình, nghĩa là tôi có thể chủ động hoàn toàn những lúc tôi muốn, hay không muốn ra đường. Giày, đồng hồ, hay ti tỉ thứ khác có thì rất tốt, nhưng tôi nghĩ nếu không có thì chỉ khó hơn một chút. Nếu không mua, quả thực tôi có ít động lực hơn để chạy, nhưng nó cũng không phải là rào cản mà tôi có thể đổ vấy lên mà lười vận động. Có chăng chỉ là nơi chạy. Chạy ở công viên, đường vắng, đẹp và mát rõ ràng an toàn và tốt hơn chạy ngoài phố đầy xe.
Ai đã từng chạy bộ, hẳn đều muốn nghe nhạc trong lúc chạy. Tôi cũng vậy. Lâu lâu, thay vì nghe nhạc thì tôi nghe podcast này nọ, của chị Chi Nguyễn hay của bất kỳ ai nói về chủ đề tôi thích. Nhưng những người làm podcast chất lượng tôi tìm thấy thì hơi ít (hoặc tôi không tìm kiếm thấy, hoặc có những phương pháp trả phí mà tôi không biết), dần dà những nội dung tôi đã nghe hết.
Tôi nghe nhạc và podcast trên Spotify, chủ yếu bởi vì nó đồng bộ tốt giữa ứng dụng trên điện thoại và đồng hồ. Tôi sử dụng một dạng đồng hồ hơi đa dụng, vừa có thể đo các chỉ số vận động, vừa có thể kết nối tai nghe để nghe nhạc mà không cần mang theo điện thoại bên người. Vì vậy, tôi rất cần những nội dung nghe có sẵn trên Spotify. Và thế là tôi làm podcast
Bên cạnh đó, tôi nghĩ cũng có một động lực khác, nhỏ hơn nhưng cần nói thêm, là những suy nghĩ lắng đọng từ cảm xúc. Tôi có cái thói quen suy nghĩ nhiều, dạo gần đây lại càng nhiều và mệt hơn. Nam Cao từng viết: "Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu?". Một người nghĩ lắm như tôi cũng cho rằng mình như vậy. Mà suy nghĩ nhiều nếu không viết ra, mài đi mài lại thì nó cứ lập lờ, quanh quẩn mãi trong cái nơ-ron, không thể thoát ra được.
Tôi làm gì ngoài việc làm podcast?
Làm podcast là cách nói quá. Tôi không coi nó là một nghề thứ 2, thứ 3 gì cả. Xem chị Chi nhiều nhưng tôi không có bao nhiêu ước vọng làm cái nghề bán con chữ, nước bọt. Hoặc giả như tôi chỉ là cái mầm tí con, còn làm mọi thứ như là một thú giải trí thuần túy. Chắc phải thật lâu, thật lâu nữa tôi mới tới cái giai đoạn xem cái kinh nghiệm mình là quý báu để mang đi kiếm tiền được.
Hiện tại tôi đang làm kỹ thuật tại một tập đoàn công nghệ lớn, tại Việt Nam. Tôi nói hiện tại tức là thời điểm cái bài viết này được viết ra, còn lúc các bạn đọc được, nghe được thì không chắc. Chính tôi cũng không chắc sang tháng tôi có làm tiếp ở đây không. Ai cùng ngành và có quen biết tôi, hẳn biết chuyện gì đang xảy ra. Và trường hợp tôi thì nói chung là "anh em đang cố gắng" mà thôi.
Mấy thứ trên đây nói về gì?
Nói là làm podcast, nhưng tôi vẫn tải các tệp thu âm sẵn của một số vấn đề tôi muốn nghe mà không cần phải xin bản quyền, chủ yếu là các bài viết của lãnh đạo trên các báo chính trị, các văn kiện công khai. Có một số là những bài viết xàm xí của tôi trên blog, lâu lâu lại là những bình luận, phân tích rởm đời. Nghe lại những gì mình đọc, mình viết có cái hay của nó. Có dạo tôi viết nhật ký, sau đọc lại thì tưởng như người khác chắp bút. Nhiều khi ta quên mất chính mình đã từng như vậy. Nghe để biết, nghe để hiểu, nghe để nghiền ngẫm, nghe để học và để nhớ, nghe để hồi tưởng và nhìn lại. Cái sự nghe như kiểu chính mình dạy học cho mình vậy.
Những vấn đề chính trị, xã hội mà tôi làm ra đây, ít nhất ở tiếng Việt, tôi thấy có ít người nói. Khi tìm kiếm philosophy
trên podcast, tôi không thấy có bao nhiêu kênh có nội dung hay cả. Hoặc là hàn lâm thuần túy, hoặc là giọng văn, nội dung có sử dụng thủ thuật. Nghĩa là các nghiên cứu, các nội dung đề cập đôi khi lại dẫn chứng vài số liệu không toàn diện, không đúng, dẫn tới có sự sai lệch trong cách nhìn, cách hiểu của độc giả. Hội đồng cừu là một kênh cung cấp góc nhìn thú vị. Tuy nhiên nó không mang tính hội đồng. Như tác giả tự nhận là nhà nghiên cứu cánh hữu, các số liệu, chủ đề nghiên cứu, mục tiêu nghiên cứu cũng nhằm phổ biến quan điểm chính trị của tác giả. Vậy nên nó thiên kiến.
Tôi nói như vậy, bởi chính tôi cũng sẽ thiên kiến, và các nội dung tôi cung cấp cũng chỉ nằm trong vài chủ đề tôi quan tâm. Tôi không có nhiều thời gian và công sức để nghiên cứu những điều tôi không thích. Nhưng kể cả những việc tôi làm có nguồn thu nhập như kênh khác, thì e rằng việc nghiên cứu một chủ đề khác nằm ngoài khả năng. Tôi được chỉ ra điều này, khi giảng viên của tôi nói rằng, mặc dù có rất nhiều nghiên cứu chỉ ra có lợi ích của việc uống cafe, nhưng lại không có nghiên cứu nào chỉ ra tác hại của nó; ảnh hưởng của sóng tới cơ thể con người cũng vậy.
Thầy nói rằng, bản chất của sóng trong lò vi sóng, và sóng do các thiết bị di động chúng ta đang sử dụng không có khác biệt quá nhiều. Sóng trong lò vi sóng làm chín đồ ăn, vậy có khi nào sóng điện thoại, sóng viễn thông đang làm chín chúng ta? Chúng ta thực sự không biết nó ảnh hưởng như thế nào, ít hay nhiều, tốt hay xấu. Khi một nghiên cứu ra đời với mục tiêu chứng minh rằng sóng 5G có hại cho sức khỏe, có lẽ nó sẽ bị đình chỉ tài trợ. Phần kinh phí đó sẽ chuyển qua quảng bá cho sức mạnh (dĩ nhiên) của sóng 5G và hiệu quả kinh tế mà nó mang lại.
Cho nên, những chuyện tôi nói, rõ ràng sẽ theo một xu hướng nhất định. Nhìn ở bình diện nhỏ vài bài, có thể sẽ không thấy rõ, nhưng bao quát hơn, khi kênh có vài chục nội dung, độc giả hẳn sẽ thấy điều đó. Tôi sẽ không thay đổi nó chừng nào mục đích của tôi chưa thay đổi.
Viết để làm gì nếu chỉ cần nói?
Việc viết lại, trước khi nói có cái hay của nó. Giống như soạn bài văn hay phát biểu, thông qua viết ta chỉnh sửa được cái tứ mà mình định nói, không lan man, dài dòng, đi xa khỏi các vấn đề vốn có giới hạn thời gian để nói.
Nhiều người cho rằng việc chỉ nói mà không cần viết mới là giỏi. Cá nhân tôi cho rằng việc một người có thể trình bày trôi chảy một vấn đề mà không cần lập dàn ý trước, là một người rất giỏi. Nhưng không đồng nghĩa với việc người cầm giấy đọc là dốt. Tôi là người rất tự tin về việc nói, dù rằng như các bạn nếu đang nghe, thì giọng tôi không hề tốt có phần khó nghe. Tôi giỏi biện luận và có thể nói một vấn đề rất dài, nói hàng giờ để dẫn dắt từ vấn đề này tới vấn đề khác. Tôi tự thấy tôi hay lan man, vì vậy tôi cần phải viết. Một điều mà tôi thấy hay ho hơn hẳn, là tôi có thể biên soạn những câu thật dài, với ý bao trùm các khía cạnh khác nhau. Bình thường nếu chỉ nói, tôi sẽ bị ngắt quãng và có đôi khi phải dừng lại một chập để suy nghĩ.
Thứ nữa là tôi viết để ước lượng tôi sẽ nói trong bao lâu. Như các bạn đang đọc bài viết, phía trái có một ô ghi thời gian đọc. Cái số đó không phải tôi tự đặt ra đâu. Có nghiên cứu hẳn hỏi đấy. Tốc độ đọc trung bình của mỗi người đâu đó vào khoảng 265 từ mỗi phút1. Tôi muốn tôi nói bao lâu, tôi sẽ ngồi viết bấy lâu. Tuy có suy chuyển theo nhịp đọc, nhưng tôi nghĩ không đáng kể.
Viết trước, cũng không hề dễ dàng. Như bài này tôi đã cố gắng viết thêm, nghĩ thêm ra vài ý liên quan, nhưng vẫn không dài nổi. Mà podcast thì đâu thể ngắn quá được. Ngắn quá thì sản phẩm không chất lượng, người nghe là chính mình đây tự dưng cũng thấy hụt hẫng. Cái khó là chỉ với chừng đó ý và nội dung, viết mãi mà dài ra được. Lý do tôi làm podcast, vốn chỉ có nhiêu đó thôi. Làm sao viết cho nó dài ra, là một công việc khó khăn.
Có chia sẻ gì về việc làm podcast không?
Hôm nay tôi mới chỉ bắt đầu, vì vậy tôi chưa có gì để chia sẻ cả. Tôi chỉ thấy việc tải lên podcast ở Spotify thật vô cùng đơn giản. Nhu cầu của tôi chỉ là muốn đăng lên để nghe thôi, nhưng cách nó hoạt động thật sự ấn tượng.
Thú thực là tôi biết rõ cái giọng của mình không hề phù hợp để đi làm podcast. Vì nhiều lý do chủ quan và khách quan, phát âm tiếng Việt của tôi còn khó nghe nữa, nên việc sử dụng giọng đọc của mình để làm một cái gì đó hẳn là điều viển vông nhất tôi từng nghĩ đến, và thực sự thì tôi đang làm. Tôi không biết tôi sẽ duy trì nó bao lâu. Nhưng cái sự nghiệp mà tôi hướng tới, thì không thể vươn tới đỉnh cao nếu không có chất giọng hay được.
Tôi đã lục tìm nhiều hướng dẫn về giọng bụng, giọng mũi, giọng phổi và học hỏi. Tôi vẫn thấy giọng mình phát gớm ghi nghe lại.
-
Medium Help Center. Read time. 2024. URL: https://help.medium.com/hc/en-us/articles/214991667-Read-time (visited on 2024-09-20). ↩