Bình yên một chút trong thời kỳ suy thoái
Thời gian thững thờ trôi như gợn mây trắng, chăm chú nhìn thì thấy thật chậm mà bỏ lỡ một chút thì thấy đã tan biến từ khi nào. Quanh đi quẩn lại, ngày rộng tháng dài đã trôi về những chiều cuối năm. Những khó khăn và nỗi buồn năm qua đối với mình cũng trôi nhẹ nhàng qua như những đám mây. Thật khó mà tưởng tượng nổi, sau những dữ dội đầu tuổi đôi tư, mình đã vững vàng tới vậy trong suốt năm qua.
Mình không khỏi tự hào trong đợt tết năm ngoái, được gặp lại nhiều thầy cô, bạn bè sau thời gian dài xa cách, dù bởi hạn hẹp về thời gian hay do chính sự vô tâm của mình đi chăng nữa, vẫn yêu thương và dành cho mình những lời động viên giá trị. Thành tựu nhỏ nhoi của mình thoắt cái trở thành câu chuyện về chàng học sinh ngỗ ngược biết quay đầu là bờ trong câu chuyện của thầy cô.
Một năm mà mới tưởng như ngay hôm qua, ngay hôm mà mình vừa mới trúng tuyển thôi, nay đã tròn năm đèn sách. Cũng non nửa năm công tác tại vị trí mới. Vừa học vừa làm khiến mình hăng say, cũng chiếm lấy hầu hết thời gian của mình. Mình được mở con mắt ra nhiều hơn, làm nhiều công việc mà mình chưa biết, nghiên cứu những vấn đề vô cùng mới. Mình sống lại cảm giác thời còn chạy từng giờ từng phút thời đại học, ngồi cố gắng tìm bug tới 3, 4 giờ sáng không xong. Hoài niệm nhưng cũng không mong nó tiếp tục như vậy trong năm mới.
Bởi vài lần cố gắng quá sức nên mình bệnh nhiều, đau ốm thường xuyên hơn. Năm nay có lẽ là năm bệnh nhiều nhất của mình từ trước tới giờ. Có nhiều cái thật là dễ hiểu, như chạy bộ rồi chấn thương, hay dầm mưa dãi nắng rồi bị cảm. Nhưng cũng có lúc tự nhiên bị viêm cơ, sốt cao không hồi kết. Mình uống thuốc và cũng khỏe hơn, những tháng cuối năm suy cho cùng cũng đã yên bình mà qua đi. Cơ thể tuy có nặng nề hơn một chút nhưng chắc sẽ khá hơn vào năm sau. Mình tin như vậy, mình biết vậy.
Mình nhảy ra khỏi cái giếng, nhìn dòng sống với con mắt khác. Mình đã thôi đề cao những trải nghiệm bản thân mà lắng mình trong những trải nghiệm của người khác. Mình đọc và suy nghĩ cách mà những người vĩ đại họ giải thích thế giới. Mình tai nghe mắt thấy những điều xấu xa nhưng chợt nhận ra chính bản thân cũng đang đằm mình trong đó. Mình hiểu tại sao có người lại phải giếm đi cái bằng chứng họ đã từng vương lấy nó. Suy nghĩ thật nhiều, liệu rằng "Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" hay "Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy". Những suy nghĩ và câu hỏi như dòng thời gian bất tận xuyên qua mình. Mình phải thật lớn để nghĩ đúng, làm đúng. Mình cũng buồn vì vài lời hứa mình chưa thực hiện được. Có cái đã không còn thực hiện được nữa. Mình nhận thức sâu sắc rằng năng lực của mình có hạn, có nhiều, và rất nhiều điều mình không thể làm được!
Rồi mình đọc thêm, biết thêm. Mình kể, nghe kể. Nghe và nói đưa tới bên mình một người cũng rất hay kể và nghe. Ngày còn bỡ ngỡ, bạn đã nhờ mình giúp ngay việc hệ trọng. Nào xôi vò, lợn béo, rượu tăm, đôi chiếu đôi chằm bạn mang. Quen, bạn mua cả cuốn thơ Đường về để dọa đọc cho mình nghe (nhưng đến giờ vẫn chưa đọc hết 2 trang). Mới, mình kể bạn nghe Feuerbach yêu như thế nào. Quen, mình kể bạn nghe đau khổ của Kant. Vài ngày cuối tuần hai đứa cứ thế trôi qua mà hết năm. Năm nay cảm ơn vì bạn đã đồng ý, cảm ơn bạn đã bỏ qua chuyện mình suýt dại nói lời ở tiệm bún đậu. Cũng cảm ơn các cụ kị đã phù hộ để con chuyển nó sang lúc đi xe.
Năm nay mình cũng được gặp lại những người bạn lâu năm. Xa mặt nhưng không cách lòng, chúng mình đã nghe và kể những câu chuyện cho nhau, như thể thời còn sinh viên. Thật đáng quý vì các bạn đều khỏe mạnh.
Cuối cùng, sau cả năm dài thành công và thất bại, mình vẫn còn sống sót. Trong giai đoạn chuyển mùa lạnh này (có thể thời gian lạnh giá còn kéo dài hơn nữa), mong rằng các bạn của mình khỏe. Khỏe mạnh để đương đầu với cơn lạnh của thời tiết và cả kinh tế nữa.
Chúc mừng tất cả chúng ta đã cùng sống sót.
Chúc mừng năm mới 2024.