Những ngày bão lòng
Hơi khùng điên vì bây giờ mới là cuối tháng 11. Mọi năm mình viết những dòng tương tự như thế này vào cuối tháng 12 dương lịch, sau đó dành nguyên tháng 1 năm mới (cũng là tháng cuối cùng âm lịch) để suy nghĩ và lên kế hoạch cho năm tiếp theo. Nhưng năm nay là một năm đặc biệt, bởi mình mong nó kết thúc sớm. Và còn lúc nào phù hợp hơn trong quãng thời gian tới, khi hôm nay là ngày mình trúng tuyển Thạc sĩ. Không giống như mọi năm, mình chuẩn bị kỹ càng, ngồi design vài cái hình để tổng kết lại cả một năm dài nỗ lực phấn đấu, tin trúng tuyển đến chiều nay, và mình ngồi viết ra những dòng này.
Năm 2022 với mình là năm có nhiều thứ làm thay đổi mình. Có vui, có buồn, có hạnh phúc, có đau thương. Nhưng niềm vui, hạnh phúc đến thì như chuyện mình trúng tuyển hôm nay vậy, đều là những chuyện mình đã dự đoán được từ trước. Còn những nỗi đau buồn, đến bất ngờ, mãnh liệt và liên tục. Như câu nói mình tâm đắc khi nói về niềm đau, nỗi buồn: “Tổn thất này thật là lớn lao, đau thương này thật là vô hạn”. Nó đã phá đi những rào cản trong sâu thẳm con người mình, như vĩ thú thoát khỏi người ký sinh trong truyện Naruto, nó tàn phá mình thật nhiều, thật nhiều. Mình đã khóc, đã tức giận và đôi lúc còn thù hằn nữa. Mình đã kể nhiều về cuộc đời mình, về những điều mình đã và đang trải qua; lần thứ hai kể từ khi trưởng thành, mình cho một người khác quyết định một chuyện mà mình thấy rất quan trọng với riêng bản thân; mình nói về quan điểm sống và chân giá trị mà mình theo đuổi; nói về lý do tại sao mình để cái bio nghe thời sự thế, tại sao mình lại đeo đồng hồ tay phải mà không phải tay trái. Còn nhiều, nhiều nữa. Chưa bao giờ mình nói về bản thân mình nhiều như vậy, cho những người nghe mà mình nghĩ, sẽ không bao giờ có cơ hội nghe nó. Mình cũng đã nghe, nghe câu chuyện của mọi người. Câu chuyện của bạn mình, của các em mình, và có vài người mình còn không biết nữa. Đôi lúc, mình đã cho lời khuyên nữa. Mặc dù bản thân mình lúc đó, cũng chẳng lạc quan hay sáng suốt bao nhiêu. Nhưng, như bao lâu nay mình vẫn làm, mình vẫn giỏi lắng nghe và nói ra vài câu tỏ vẻ triết lý để làm đối phương dễ chịu đi đôi chút.
Nhưng rồi, mình vẫn là mình. Mình đã tốt lên và nghĩ về những điều mình đã làm được. Mình đã trở lại như trước, khỏe mạnh về cả tinh thần và thể chất. Hai tháng vừa rồi, mình đã chạy bộ tới gần 250 km, một quãng đường thật dài phải không. Mình vẫn lạc quan về tương lai vốn có của mình, dẫu cho trước mắt nhiều chông gai. Nhưng, giống như cố nhạc sĩ Trần Lập đã viết “Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai”, mình vẫn tiếp tục cố gắng sống và cống hiến, như mình đã từng làm từ trước tới nay. Mình vẫn vậy, sống một cuộc đời không hối hận về điều gì. Và nhìn lại một năm 2022 đã qua, mình vẫn khẳng định, mình không hối hận vì điều gì cả. Mình đã cố gắng hết sức có thể, làm tất cả những việc mình cho là đúng. Mình đã biết và chấp nhận một điều nhỏ nhoi trên thế gian, chẳng có chi không phai tàn. Nỗi buồn của mình cũng theo đó mà tan biến theo thời gian thôi.
Điều quý giá nhất, là trong những thời điểm mình khó khăn nhất, những người bạn của mình vẫn luôn ở bên mình. Cảm ơn bạn T.Q, bạn Chè, hai bạn thật tốt và dũng cảm. Một nửa sức mạnh giúp mình vượt qua chính là năng lượng của hai bạn. Cảm ơn anh V.H, chị T.N, hai người “tiền bối”, một tĩnh lặng như tờ, một sôi nổi như ve đã ở bên và chia sẻ. Cảm ơn bạn L.T . T, bạn M.H, Tr . T, các em N.T, T . T, H.G, T.M đã ngồi nghe mình than thở – và ngồi nhậu với mình. Cảm ơn bạn P.T, em T.A, em T.V, C.G đã chia sẻ những câu chuyện nhỏ xinh. Đôi khi không phải chỉ nói ra mới làm nguôi ngoai, ngồi nghe cũng hiệu quả không hề kém gì cả. Gia đình thứ hai ở VNG cũng động viên và giúp đỡ mình không hề ít, mình hạnh phúc khi là đồng nghiệp với mọi người. Cuối cùng, cảm ơn tất cả mọi người đã đọc tới tận những dòng này. Dẫu rằng mọi người không tường tận, nhưng mọi người hãy tin, mình đã khỏe mạnh như trước, và tiếp tục tốt lên qua từng ngày nữa.