Người bình thường
Là một người nhiệt thành với phép biện chứng duy vật, tôi vô cùng tin tưởng và chấp nhận rằng nguyên lý phát triển tồn tại trong thế giới vật chất (và cả tinh thần) này. Nói một cách đơn giản, thì dù cho trồi sụt thế nào, lên voi xuống chó thế nào, khúc sông dài ngắn thế nào, rốt cuộc rồi con người, xã hội, vật chất hay tinh thần đều phát triển. Có thể nó không tiến lên từng ngày, nhưng nhìn ở một khoảng thời gian đủ lớn, cơ bản ta có thể kết luận nó đang phát triển.
Lạc quan mà nghĩ, tôi và các bạn, trên những con đường khác nhau, chặng đường không giống nhau, đều hy vọng mình tiến lên. Dù sao, mình cũng mong muốn mình nằm trong "đoạn phát triển" chứ không phải "khúc giảm tạm thời" trên biểu đồ chung. Không có gì là quá đáng khi trong giấc mơ đó, ta ước ta là kẻ tiên phong, đứng đầu, giỏi nhất, thành công nhất, mở ra thời kỳ mới, lãnh đạo các ban, bộ, ngành, ông vua con trong hẻm, có người còn mơ ước trở thành Chúa Giê-su, Phật Thích Ca của thế kỷ XXI nữa. Ai mà chẳng muốn trở thành vĩ đại.
Nhưng hỡi ơi, cuộc sống không giống cuộc đời. Nhìn chung, ta tuy có phát triển, tốt lên, nhưng như mọi người bình thường khác, ta sống bằng lương tháng và chờ tới ngày lãnh lương hưu. Lúc dư dả thì ăn mặc thêm một chút, lúc eo hẹp thì cũng cố gắng co ro cho ấm. Nhìn lên thì không bằng ai nhưng nhìn xuống thì không ai bằng mình cả. Ở vài khía cạnh, quả thực tôi có khác biệt với mọi người. Nhưng để mà nói tôi đặc biệt, thì có phần tự mãn, thậm xưng.
Nhiều quảng cáo, tuyên dương, tuyên truyền, gương điển hình là những người giỏi nhất trong lĩnh vực của họ. Họ cố gắng, nỗ lực làm việc, suy nghĩ tìm tòi để phát triển. Nhiều người còn giỏi nhất nhiều năm nữa. Quả là tự hào hết đỗi, tôi ước gì mình cũng được như họ. Nhưng tại, bị, thì, là, vô vàn nguyên nhân chủ quan, khách quan, kể cả có thật hay do tôi tự nghĩ ra, đều dẫn tới việc tôi không thể thành công như họ. Tôi cũng thấy tôi không kinh nghiệm, sâu sắc như thế hệ trước, mà cũng chẳng thông minh, linh hoạt như các em sau này. Nhiều lúc tôi thấy một việc rất là cần thiết, phải làm ngay mà tôi còn trì hoãn mãi chưa làm. Vậy sao đòi hỏi thành công rực rỡ được.
Nhưng mà, làm người bình thường cũng khó lắm. Làm sao cho mỗi ngày mình đều giỏi hơn, tốt hơn một tí, đặng noi gương các bạn ở trên. Đồng thời cũng cũng phải nỗ lực hơn để không bị tụt lại. Dẫu biết rằng mình cũng không phải là quá tệ, nhưng không kém hơn mong ước phát triển, nỗi lo tụt lại cũng lớn không kém. Ai mà biết được sau 6h ta có trúng số và giàu lên bao nhiêu, nhưng ta cũng chưa chắc chắn được ta có thảm bại ngày mai không. Ai cũng nghĩ The Platform có độ 200 tầng thôi, ai ngờ nó có tới 333 tầng đâu.
Vậy nên, cá nhân tôi nghĩ, cũng cần phải quan tâm đến mấy người sống bình thường (là số mà tôi nghĩ là nhiều nhất). Vừa không có gia tài bạc vạn để phung phí, vừa không thể nằm dài nhận trợ cấp chính sách được. Dạo trước, khi họp mặt anh chị em chi bộ các thời kỳ, có anh và chị mình nói về "người bình thường" làm mình rất tâm đắc. Hầu hết sinh viên ra trường không giỏi như thầy A để xin học bổng du học, đi Tây đi Úc, cũng không giỏi như anh B ra mở doanh nghiệp, chị C ra làm tập đoàn lớn, xuất ngoại công tác ở những tập đoàn đa quốc gia. Hầu hết mọi người đều ra trường, kiếm một công ty có mức thu nhập chấp nhận được, tàng tàng làm, thăng tiến "theo tiến độ" rồi đến một giai đoạn thì nghỉ hưu. Vậy thôi.
Bởi vì lẽ đó, tôi tự rèn luyện bản thân sao cho hạnh phúc, cứ cố gắng làm tốt hơn mà không tự áp lực cho mình. Tôi tự thấy anh chị tôi đang làm nhiệm vụ này thật ý nghĩa và thấu đáo. Tuyên dương một người giỏi, xuất sắc sao cho hiệu quả đã khó. Tuyên dương một người bình thường còn khó hơn. Tự tôi cũng chưa nghĩ ra làm sao để một người bình thường nở hoa đây. Ai cũng đặc biệt theo cách của mình, là một cách nói khác của chẳng ai có gì đặc biệt cả. Nói vài thứ khác biệt của mình là đặc biệt, tôi thấy giống như bảo gen tôi là đặc biệt vậy. ADN tôi là duy nhất, ARN của tôi là đặc biệt, tôi mang trong mình ký tự D. của thời đại. Khá là khiên cưỡng. Tôi tự thấy mình không đặc biệt gì lắm, cũng không cần đặc biệt gì cả. Tôi chỉ cần là một người bình thường, đi làm, nhận lương, tiêu tiền, tham gia vào các hoạt động xã hội khác. Như vậy thôi tôi cũng hạnh phúc rồi. Phải chăng đó chính là: hạnh phúc không phải điểm đến, mà là hành trình chúng ta đang đi?
Còn bạn, bạn có bình thường không? Bạn có hạnh phúc nếu đang là người bình thường không?
Những thần tượng của tôi, các bạn vô cùng giỏi và đặc biệt, các bạn có đang hạnh phúc không? Hạnh phúc của các bạn có bình thường như hạnh phúc của tôi không?